Google Translate

Bộ sưu tập Hoa Lan

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Dự Báo Thời Tiết

    Chào mừng quý vị đến với Tiếng Anh Và Bài Hát Thiếu Nhi.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Đọc Truyện - Thơ > Đọc Truyện > Twilight >

    Twilight - Chương 7: Cơn ác mộng (TT)

    Dùng xong bữa ăn tối, tôi ngồi xem tivi với bố, để mà có cái gì đó làm cho vơi bớt đầu óc thôi chứ chẳng phải tôi thích thú gì. Hôm nay tivi chẳng có gì đáng xem cả. Biết tôi ghét bóng chày, bố bật sang kênh hài kịch... mặc dù đó không phải là “gu” của hai bố con. Song ít ra bố cũng có vui lên khi theo dõi nó. Thế cũng tốt, nó khiến cho bố vui vẻ là được rồi, chứ còn tôi thì vẫn không thể cười nổi.

    - Bố à - Tôi lên tiếng khi tivi chuyển qua mục quảng cáo - Jessica và Angela muốn xem qua vài cái áo ở Port Angeles vào tối mai, để chuẩn bị cho buổi khiêu vũ... Cả hai đứa nó muốn nhờ con chọn giúp... Con có thể đi với chúng được không?
    - Jessica Stanley ấy hả? - Bố hỏi lại.

    - Và Angela Weber - Tôi thở dài khi phải nói cả họ tên cho bố biết.
    Bố ngạc nhiên ra mặt:

    - Nhưng con đâu có ý định tham dự khiêu vũ?

    - Dạ, con không tham dự, nhưng con sẽ giúp họ lựa áo... giống như là “cố vấn” ấy ạ

     Với phụ nữ thì tôi không phải giải thích lằng nhằng thế này đâu.

    - Ừ, con cứ đi đi - Có vẻ như bố đã hiểu ra rằng “con gái là thế” nên thôi không hỏi han gì nữa - Nhưng nhớ tối tăm là phải đi chung với nhau đấy nhé.


    - Sau giờ học là tụi con đi liền, nên sẽ về muộn. Bố có thể tự lo bữa tối được mà, phải không bố?

    - Bells à, trước khi con đến đây, suốt mười bảy năm qua, bố vẫn tự ăn một mình đấy thôi, đã sao đâu nào - Bố nhắc cho tôi nhớ.

    - Bởi thế con mới thấy lạ - Tôi lầm bầm trong miệng rồi như sực nhớ ra, tôi nói to - Con sẽ bỏ vài thứ vào tủ lạnh để bố ăn kèm với bánh xăngguých nhé? Ở ngăn trên cùng ấy.

    Sáng hôm sau, trời vẫn đầy nắng. Tôi lại tỉnh dậy trong một niềm hy vọng mới, dù rằng mình đã kiên quyết gạt bỏ từ hôm qua. Hôm nay, tôi chọn mặc một chiếc áo màu xanh dương đậm, có cổ hình chữ V, chiếc áo này tôi đã mặc hồi giữa mùa đông ở Phoenix, giờ mới lại lấy ra mặc giữa tiết trời ấm áp như thế này đây.
    Cũng vào ngày hôm nay, tôi quyết định lên lịch đến trường cụ thể, nghĩa là canh giờ làm sao để khi vừa ngồi vào ghế là bắt đầu vào giờ học ngay. Mọi động thái của tôi lại diễn ra như thường lệ: khi vừa trờ đến cổng trường, tim tôi thắt lại, tôi cho xe chạy vòng vòng quanh bãi để tìm chỗ trống, đồng thời... tìm luôn chiếc xe Volvo màu bạc sáng bóng... Sau vài lần lượn tới lượn lui mà chẳng thấy tăm hơi nó đâu, tôi bèn cho xe đậu vào hàng cuối cùng rồi ba chân bốn cẳng chạy vào lớp quốc văn, không kịp thở lấy một hơi, trước khi hồi chuông cuối cùng báo hiệu giờ học vang lên. Dẫu sao trong lòng tôi cũng không còn cảm thấy nặng nề.

    Hôm qua làm sao thì hôm nay cũng y như vậy. Tôi quyết chẳng để cho bất kỳ một tia hy vọng nào nhen nhóm trong lòng mình nữa. Khi lần bước đến quán ăn trưa, tôi đã phải kìm nén một cách khổ sở, để rồi khi ngồi một mình một bàn trong giờ sinh học, trong tôi không còn mảy may một chút hy vọng nào.


    Chuyến đi đến Port Angeles được dời lại vào ngày hôm nay đã trở nên thú vị hơn khi Lauren đột nhiên có một cuộc hẹn khác. Tuy nhiên, nghĩ đến việc rời khỏi thị trấn là lòng tôi lại chùng xuống, bất giác, tôi hơi ngoái lại phía sau... trông chờ một phép lạ... Không cần, tối nay mình sẽ ổn thôi, mình sẽ không làm hỏng niềm vui của Angela và Jessica đâu, tôi tự nhủ với mình như vậy. Biết đâu mình lại tìm được một bộ đồ ưng ý. À, còn cái vụ đi mua đồ ở Seattle vào cuối tuần này nữa, có lẽ mình sẽ phải tự đi lấy một mình, sao mà chẳng còn thấy hứng thú như lúc đầu thế nhỉ... thật là chả muốn nghĩ tới. Nhưng mà không phải như thế đâu, nhất định hắn ta sẽ không hủy bỏ chuyến đi mà không thèm báo cho mình lấy một tiếng đâu.
    Tan trường, Jessica lái chiếc Mercury trắng cũ kỹ, theo tôi về nhà để tôi cất sách vở cùng chiếc xe tải. Vào nhà, tôi chải qua mái tóc, bất chợt cảm thấy hào hứng lên đôi chút khi nghĩ tới việc được tạm thời rời khỏi Forks. Tôi để lại trên bàn một lời nhắn cho bố, nhắc lại cho bố chỗ để bữa ăn tối, và nhanh tay lục tìm trong túi xách cái ví cũ mèm ít khi được đụng đến, rồi nhanh chân chạy ra với Jessica. Chúng tôi đến nhà của Angela, cô bạn đang đứng đợi. Nỗi hào hứng của tôi nhanh chóng tăng lên, chính xác là tăng theo hàm lũy thừa khi chiếc xe vi vút lao ra khỏi địa phận của thị trấn.

     

    Hết chương 7.


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Hữu Dự @ 02:04 26/01/2009
    Số lượt xem: 762
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến