Google Translate

Bộ sưu tập Hoa Lan

Tài nguyên dạy học

Sắp xếp dữ liệu

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Dự Báo Thời Tiết

    Chào mừng quý vị đến với Tiếng Anh Và Bài Hát Thiếu Nhi.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Đọc Truyện - Thơ > Đọc Truyện > Twilight >

    Twilight - Chương 14 : Lý trí (TT)

    Tôi khẽ gật đầu, mặc dù tôi nhớ cài ngày đó vì một lý do khác.


    - Đó là ngày anh bắt đầu nói chuyện lại với em.


    - Anh ngạc nhiên là trong lòng mình lại nổ bùng một ngọn lửa oán giận, gần như là điên tiết…Ban đầu, anh không hiểu được cảm xúc đó. Sau đó, tâm trạng anh lại càng trở nên tồi tệ hơn khi không biết em đang nghĩ gì, tại sao em lại từ chối cậu ta. Đó đơn thuần chỉ là vì cô bạn của em? Hay là em đã có ai khác? Anh hiểu mình không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của em. Anh đã cố không quan tâm.


    - Thế là xảy ra chuyện các xe nối đuôi nhau thành hàng dài…- Kể đến đây, Edward lại phá ra cười khúc khích… Còn tôi thì chỉ biết ngồi im mà…cau mày một mình trong bóng đêm.


    - Anh đã đợi, trong lòng nôn nóng một cách khác thường, chờ xem em sẽ nói gì với họ, để xem thái độ của em. Anh không phủ nhận là mình đã thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy vẻ mặt như đưa đám của em; nhưng anh vẫn không chắc lắm.
    Đó là đêm đầu tiên anh đến đây. Cả đêm hôm ấy, trong lúc ngắm nhìn em ngủ, tâm can anh đã bị giằng xé dữ dội giữa những gì anh cho là đúng như đạo đức luân thường, với điều anh muốn. Anh hiểu nếu mình cứ mãi lảng tránh em như một điều nên làm hay bỏ đi một vài năm cho đến khi em rời khỏi thị trấn này, thì thể nào một ngày nào đó em cũng sẽ nói “vâng” với Mike, không thì cũng là với người khác. Ý nghĩ đó khiến anh bực tức không chịu được.


    Rồi bất thần, anh nghe thấy em gọi tên anh. Em phát âm rất rõ ràng. Ban đầu, anh tưởng là em đã thức giấc. Nhưng thấy em cứ trở người không dứt, gọi tên anh thêm một lần nữa, rồi thở dài. Trong anh lại ngập tràn một cảm xúc khác: sửng sốt, mềm lòng, và thiếu tự tin. Khi ấy, anh mới hiểu mình đã không còn có thể lảng tránh em được nữa – Edward bỗng im bặt, có lẽ đang lắng nghe nhịp tim của tôi khi không lại rộn lên một cách khác thường.


    Nhưng ghen tuông…đó là một cảm giác lạ lung. Anh không ngờ là nó lại ghê gớm đến như thế. Và hoàn toàn không có điểm dừng! Vừa nãy, khi bố em hỏi về cái tên Mike Newton ấy… - Edward lắc đầu một cách giận dữ.

    - Ôi trời, lẽ ra em phải biết là anh đang lắng nghe… - Tôi rên rỉ.


    - Tất nhiên.


    - Điều đó khiến anh ghen ư, thật vậy sao?


    - Cảm xúc này anh chưa trải qua bao giờ; em đang dần dần khôi phục lại bản tính con người trong anh đấy. mọi thứ sẽ trở nên thái quá vì nó rất mới mẻ.


    - Anh hãy nói thật lòng mình nhé – Tôi bắt đầu trêu chọc - …Mặc dù anh sẽ không thích đâu… Nhưng Rosalie vốn dĩ là dành cho anh…Rosalie là hiện thân của một sắc đẹp thuần khiết. Dù muốn dù không thì em cũng đâu có bì được vơí chị ấy?


    - Không thể phân bì được – Những chiếc răng trắng muốt của Edward lại hiện ra lấp loáng. Một cách dịu dàng, anh kéo tôi vào lòng. Tôi ngồi im, cố gắng điều hòa hơi thở.


    - Em biết là mình không bì được – Tôi gục đầu vào ngực anh, lầm bầm – Nên em thấy lạ.


    - Tất nhiên là Rosalie rất đẹp, nhưng dù chị ấy không giống như một người chị gái của anh, hay thậm chí Rosalie và Emmett có không thuộc về nhau đi chăng nữa, chị ấy cũng không bằng một phần mười…à không , một phần trăm nét cuốn hút của em đối với anh – Anh trở nên suy tư – Suốt gần chín mươi năm trời, anh phải sống trong sự giằng xé – là một nhân vật đặc biệt hay là một con người thực thụ đây…Không lúc nào là anh thôi tự dằn vặt mình về điều đó, anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Và rồi anh chấp nhận bỏ mặc mình, thôi không tìm kiếm gì nữa… vì khi ấy, em vẫn chưa có mặt trên cõi đời này.


    - Như vậy thì không hay lắm – Tôi thì thào, vẫn giữ nguyên tư thế rúc đầu vào ngực anh mà lắng nghe hơi thở quyến rũ nhất trên đời – Em không hề chờ đợi gì cả. Vậy tại sao em lại có thể quyết định được mọi thứ một cách dễ dàng như thế?


    - Em nói đúng – Edward đồng ý với một niềm phấn khích không che giấu – Anh sẽ cố gắng nhiều hơn nữa…vì em – Nói đến đây, anh buông cổ tay tôi ra, thật dịu dàng, anh vuốt mái tóc tôi, từ trên đỉnh đầu xuống đến chỗ thắt lưng. Còn bàn tay kia của anh thì nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi… - Em đã phải liều mình từng giây một khi ở bên anh, mà khoảng thời gian ấy có nhiều nhặn gì cho cam… Nhưng phải quay lưng với cuộc sống tự nhiên của em, với loài người…Điều đó có đáng không?


    - Em không cảm thấy mình bị tước đoạt cái gì cả.


    - Chưa đến lúc… - Giọng nói của anh đột nhiên trầm xuống, trở nên buồn man mác.
    Bất giác, tôi muốn ngả người ra sau để được nhìn ngắm gương mặt của anh, nhưng bàn tay của anh như đang khóa cứng lấy hai cổ tay của tôi.


    - Anh làm sao… - Tôi lắp bắp khi cả người anh bỗng sựng lại vì kích động, và thật bất ngờ, anh buông tay tôi ra…rồi không thấy anh đâu nữa.


    - Nằm xuống đi! – Tiếng anh rít lên từ đâu đó trong bóng tối.
    Tôi cuống quýt nằm lăn ra giường, quàng chăn vào mình, nghiêng người sang một bên, kiểu nằm này vẫn được tôi áp dụng khi ngủ. Vừa đúng lúc đó có tiếng cửa phòng bật mở, bố ló đầu vào, nghiêng ngó kiểm tra thực hư. Tôi cố thở đều, nằm im như chết.


    Thời gian cứ thế trôi qua. Tôi vẫn dỏng tai lên lắng nghe…song không chắc là cánh cửa đã được đóng lại. Vào đúng lúc tôi đang phân vân thì cánh tay của Edward bất ngờ choàng qua người tôi…ở bên dưới tấm chăn, bờ môi tuyệt hảo của anh kề sát bên tai tôi:


    - Em là một cô đào quá tệ… Anh có thể đảm bảo với em một trăm phần trăm rằng cái nghề diễn xuất ấy chẳng hợp với em tí nào.


    - Anh thật là… Tôi lẩm bẩm, trống ngực lại bắt đầu gíong liên hồi.
    Chỉ thấy anh ngân nga một giai điệu nào đó lạ hoắc, có vẻ như một bài hát ru em.
    Rồi đột ngột anh dừng lại.


    - Để anh hát ru cho em ngủ nhé.


    - Đúng rồi – Tôi phá lên cười thích thú – Để em luôn có cảm giác là anh đang canh giấc cho em!


    - Thì đêm nào anh cũng làm thế mà – Anh nhắc cho tôi nhớ.


    - Nhưng em đâu có biết là anh đang ở đây đâu – Tôi nũng nịu đáp lại.


    - Nhưng nếu em không muốn ngủ… - Anh ngập ngừng, buông lơi lời nói nửa chừng… Mọi hoạt động hô hấp trong người tôi ngay lập tức ngưng lại.


    - Nếu em không muốn ngủ thì sao?


    Edward cười khúc khích.


    - Thì em muốn làm gì?


    Tôi không trả lời ngay được.


    - Em cũng không biết nữa.


    - Bảo cho anh biết khi em quyết định xong nhé.


    Từng hơi thở dịu mát của anh phả lên cổ tôi, cái mũi hoàn mỹ của anh mơn dọc theo quai hàm của tôi, khẽ hít vào…


    - Anh lại bị mê hoặc rồi.


    - …Chỉ vì anh từ chối thưởng thức rượu vang, nhưng không có nghĩa là anh từ chối luôn cả mùi hương của nó – Edward thì thầm - Ở em toát ra một mùi hương thảo mộc, hệt như mùi hoa oải hương…hay lan Nam Phi vậy – Anh nhận xét – Thơm lắm.


    - Ưmmm, giờ ăn đã hết từ lâu rồi mà em vẫn còn thơm phức kia à.
    Edward phá ra cười thành tiếng, nhưng liền ngay sau đó anh lại thở dài.


    - Em quyết định xong rồi – Tôi bắt sang chuyện khác – Em muốn hiểu thêm về anh hơn.


    - Em hỏi đi.


    Tôi nghiền ngẫm một chút để đưa ra câu hỏi cần thiết nhất:


    - Vì sao anh lại quyết tâm làm điều đó? – Tôi hỏi – Em vẫn không hiểu vì sao anh lại quyết định chọn cách chịu đựng một cách khổ sở để không phải …sống thật… với thân phận của mình. Anh đừng hiểu lầm ý em, em rất vui vì anh đã làm điều đó. Chỉ tại em không hiểu vì sao anh lại cảm thấy khó chịu khi mình là chính mình.


    Edward ngần ngừ một lát trước khi trả lời:


    - Em hỏi rất hay, và em không phải là người đầu tiên đặt ra câu hỏi đó. Trong thế giới của bọn anh, phần đông mọi người đều hài lòng với số phận của mình…trong khi một số khác vẫn tự hỏi tại sao mình lại phải sống như vậy. Em cũng biết rồi đấy, bọn anh đã có giao ước… nhưng như thế không có nghĩa là bọn anh không dám nổi loạn…không dám vượt qua những giới hạn để thực hiện nỗi khát khao không ai muốn. Tất cả chỉ vì…mong muốn giữ lại một chút gì đó gọi là bản chất của con người đã từng có trong mình mà thôi…


    Tôi nằm im, toàn than cứng đờ vì kinh sợ.


    - Em ngủ rồi ư? – Sau vài phút không thấy tôi trả lời, anh lên tiếng hỏi.
    - Không.


    - Em chỉ muốn biết như thế thôi sao?


    Tôi liếc mắt sang phía anh.


    - Không hoàn toàn như thế.


    - Em còn thắc mắc điều gì nữa?


    - Tại sao anh lại đọc được suy nghĩ của người khác…Tại sao chỉ có một mình anh? Còn Alice thì lại nhìn thấy trước được tương lai… chuyện đó xảy ra như thế nào?

    Tôi cảm nhận được cái nhún vai của Edward trong bong tối.
    - Thật sự bọn anh cũng không biết nữa. Carlisle cho rằng…tất cả bọn anh đều giữ lại những đặc tính mạnh nhất của mình khi bước vào một cuộc sống mới…nơi chúng sẽ lại được tăng cường hơn nữa… giống như ý thức và các giác quan vậy. Ông cho rằng anh đã từng nhạy cảm với suy nghĩ của mọi người xung quanh. Còn Alice thì hay đoán trước những tình huống.


    - Thế bác sĩ và những người còn lại giữ được những đặc tính gì khi bước vào cuộc sống mới?


    - Carlisle giữ được lòng nhân ái. Esme giữ được tình yêu thương mãnh liệt. Emmett giữ được sức mạnh. Rosalie có tính… ngoan cường… nếu không muốn nói là cứng đầu cứng cổ… - Nói tới đây, Edward cười khúc khích – Jasper thì rất thú vị. Hồi chưa bước sang cuộc sống mới, anh ấy có tài hùng biện, thuyết phục người khác làm theo ý mình. Giờ thì Jasper có khả năng quyết định cảm xúc của mọi người xung quanh…chẳng hạn như làm cho cả một đám đông nổi cơn cuồng nộ… hoặc là mụ mị cả đầu óc. Khả năng đó rất khó nhận thấy.

    Thật khó tưởng tượng ra những gì anh đang cố thể hiện thành lời. Tôi trở nên tư lự, và Edward thì kiên nhãn chờ đợi…


    - Vậy thì mọi chuyện bắt đầu từ đâu? Bác sĩ Carlisle biến đổi anh, rồi người khác biến đổi ông ấy, mọi chuyện cứ tiếp tục…tiếp tục.


    - Ừmmm, vậy thì em bắt nguồn từ đâu? Theo thuyết tiến hóa? Hay đơn thuần chỉ là được tạo nên? Tại sao chúng ta không chịu suy luận theo kiểu sinh tồn của những loài khác nhau…kẻ ăn thịt và con mồi? Hay chăng, nếu em không tin rằng tất cả những gì thuộc về thế giới này có thể đều do bản than nó tự tạo nên, cũng như anh cảm thấy khó mà chấp nhận chính mình, thì cũng khó có thể tin rằng cùng một sức mạnh…mà lại tạo ra được cả các con và cá mập, hải cẩu con và cá voi sát thủ…tạo ra được những kẻ như anh và những người như em.


    - Theo nguyên lý như vậy thì em là hải cẩu con, phải không?


    - Ừ, đúng – Edward phá ra cười, có một vật gì đó chạm vào đầu tôi…là bờ môi của anh chăng?


    Tôi những muốn quay sang anh, để kiểm chứng mối nghi ngờ đó… nhưng không dám. Sợ rằng một cử động nhỏ, bất ngờ của tôi có thể sẽ gây thêm khó khăn cho anh.
    - Em đã muốn ngủ chưa? – Edward cất tiếng hỏi, phá tan bầu không gian im lặng trong chốc lát – Hay em lại có thêm những câu hỏi mới?


    - Chỉ còn khoảng một hay hai triệu câu hỏi nữa thôi!


    - Chúng mình còn có ngày mai, ngày mốt, rồi ngày mốt nữa… - Anh nhắc cho tôi nhớ. Bất giác tôi khẽ mỉm cười, phơn phơ tư lự.


    - Anh có chắc là sáng mai anh sẽ không biến mất không? – Tôi muốn thẩm định lại cho chắc chắn – Dù sao thì anh cũng hãy còn huyền bí lắm.


    - Làm sao mà anh rời bỏ em được – Edward đáp một cách chắc nịch như thể đây là một lời hứa hẳn hoi.


    - Đêm nay…một câu hỏi nữa thôi… - Tôi đỏ bừng mặt. Bóng tối lúc này chẳng có tác dụng gì…Tôi biết chắc chắn anh có thể cảm nhận được sức ấm bất ngờ xuất hiện bên dưới làn da của tôi.


    - Là câu gì?


    - Thôi, không có gì. Em suy nghĩ lại rồi.


    - Bella, em có quyền hỏi anh bất cứ điều gì cũng được mà.


    Thấy tôi vẫn cứ ngậm tăm, anh bắt đầu rên rỉ:


    - Anh cứ nghĩ không đọc được suy nghĩ của em sẽ đỡ bực bội hơn, Nhưng càng ngày anh càng thấy khó chịu về điều ấy.


    - Ngược lại, em lại thấy vui vì anh không làm được điều đó. Nội chỉ mỗi việc anh nghe lỏm được những gì em nói trong lúc ngủ đã đủ tệ lắm rồi.

    - Thôi mà, Bella, cho anh biết đi – Giọng nói của Edward ngọt lịm như đường…bình thường, chẳng ai lại nỡ bỏ qua một lời năn nỉ quyến rũ như thế.
    Nhưng tôi vẫn một mực lắc đầu.


    - Nếu em không cho anh biết, anh buộc lòng phải tin rằng em đang cố giấu anh một chuyện gì đó rất tệ- Edward lại cảnh báo một cách ủ ê – Nào, nói cho anh biết đi – Anh lại năn nỉ.
    - Thôi thì…- Tôi ngần ngừ, cảm thấy vui vì anh không trông thấy gương mặt của tôi lúc này.


    - Ừ…?


    - Anh nói rằng Rosalie và Emmett rồi sẽ kết hôn…Có phải …cuộc hôn nhân đó…cũng giống như người bình thường không?


    Nghe xong câu hỏi của tôi, anh phá ra cười ngặt nghẽo, nhẹ nhõm. Đó hoàn toàn không phải là tiếng cười bỡn cợt như mọi khi.


    - Đó là điều em thật sự đang quan tâm à?


    Không biết tại sao vừa buống ra câu hỏi, lòng dạ của tôi bỗng trở nên bồn chồn, vì vậy không thể trả lời lại câu hỏi của anh được.


    - Ừ, anh nghĩ nó cũng giống như vậy – Edward trả lời – Anh đã nói với em rồi, những khát khao của con người đều có cả, chỉ có điều những khát khao đó cháy bỏng mãnh liệt hơn mà thôi…


    - Ồ - Tôi chỉ biết đáp lại lời anh có thế thôi.


    - Em hỏi câu đó là có ẩn ý gì không?


    - Ừm…em chỉ tự hỏi…về anh, về em,.. một ngày nào đó…


    Sắc mặt của Edward đột nhiên nghiêm lại, tôi cảm nhận được điều đó qua thân hình bỗng choc cứng đờ của Edward. Tôi cũng bắt đầu đông cứng lại như một phản ứng tự nhiên.


    - Anh không nghĩ …là..là chúng mình có thể…làm được điều ấy.


    - Bởi vì anh sẽ gặp khó khăn, khi em cứ..gần gũi như thế sao?


    - Đó là cả một vấn đề, Bella à. Nhưng quả thực anh chư nghĩ đến chuyện đó. Chỉ vì em quá mỏng manh và dễ vỡ như pha lê vậy. Khi chúng mình ở bên nhau, để không làm đau em, mỗi cử chỉ của anh đều có sự đề phòng hẳn hoi. Anh có thể giết chết em rất dễ dàng, Bella à, và hoàn toàn là do tai nạn thôi – Giọng nói thì thào của Edward thật êm ái. Anh nhẹ nhàng đặt bàn tay giá lạnh lên má tôi, ôm lấy nó – Nếu có một phút nào đó anh hấp tấp và không chú ý, lỡ đưa tay ra và đụng vào gương mặt của em, em hoàn toàn có thể bị vỡ sọ. Em không hình dung nổi là mình mỏng manh đến thế nào đâu, Bella. Anh thì không bao giờ, không bao giờ được phép khinh suất lấy một giây khi gần gũi em.


    Anh im lặng một lúc để chờ tôi trả lời, nhưng tôi vẫn giữ im lặng, thái độ đó của tôi làm anh lo lắng


    - Em sợ ư? – Anh lên tiếng.


    Im lặng một lúc nữa để những lời sắp nói ra nghe có vẻ thật hơn, tôi điềm đạm trả lời.


    - Không , em không sao cả.


    Có vẻ như anh đang cân nhắc, lựa chọn câu chữ để diễn đạt suy nghĩ của mình.


    - Giờ thì tới lượt anh tò mò – Edward lên tiếng, giọng nói trở nên trong hơn – Có bao giờ em…? – Anh bỏ lửng câu hỏi.


    - Tất nhiên là chưa – Tôi trả lời, mặt đỏ ửng – Em đã nói với anh là em chưa hề có tình cảm với ai cả, thậm chí chơi thân cũng còn chưa có nữa là.


    - Anh biết điều đó… Chỉ vì anh đã đọc qua suy nghĩ của nhiều người rồi. Anh hiểu tình yêu và lòng ham muốn không phải lúc nào cũng đi với nhau.


    - Nhưng với em thì chúng đi chung đấy, Suy nghĩ đó lúc nào cũng hiện hữu trong lòng em – Tôi thở dài.


    - Tuyệt , ít ra thì chúng mình cũng có chung quan điểm – Anh trả lời, giọng nói tỏ rõ vẻ hài lòng.


    - Theo bản tính của con người thực thụ trong anh… - Tôi ấp úng khá lâu. Anh kiễn nhẫn chờ đợi - Ừm…cuối cùng, em có lôi cuốn được anh…theo cách đó không?


    Edward bật cười, đưa tay xoa bù mái tóc đã gần như khô hẳn của tôi.


    - Có thể anh không phải là một con người theo đúng nghĩa của từ đó… nhưng anh là một người đàn ông – Anh trả lời một cách chắc nịch.


    Vô tình tôi ngáp dài.


    - Anh đã trả lời xong câu hỏi của em rồi. Giờ thì em phải ngủ thôi – Giọng nói của anh nghiêm lại.


    - Em cũng không biết mình có thể ngủ nổi hay không nữa?


    - Anh có cần phải rời khỏi đây không ?


    - Không ! – Không hiểu sao tôi lại kêu lớn lên như vậy.


    Edward phá ra cười ngặt nghẽo rồi bắt đầu ngân nga một bài hát re em xa lạ… Lời ca của thiên sứ…nhẹ nhàng vọng vào hồn tôi.


    Lúc bấy giờ tôi mới nhận ra là cơ thể mình hoàn toàn mệt lử, một ngày dài đầy căng thẳng của lý trí và cảm xúc mà trước đây tôi chưa hề trải qua bao giờ đã nhanh chóng rút kiệt toàn bộ sức lực của tôi…Tôi bắt đầu chìm sâu vào giấc ngủ trong vòng tay giá lạnh của Edward.

     

    Hết chương 14.


    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Hữu Dự @ 01:45 26/01/2009
    Số lượt xem: 428
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến