Chào mừng quý vị đến với Tiếng Anh Và Bài Hát Thiếu Nhi.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Gốc > Đọc Truyện - Thơ > Vườn thơ >
(14-12-69)
Trần Hữu Dự @ 15:21 27/04/2009
Số lượt xem: 3259
Thơ Du Tử Lê
Thơ Cho Một Người Họ Huỳnh
(Du Tử Lê)



Tôi vẫn thế trở về đây đơn độc
Một hồn sầu chấn ngự một non cao
Một vai xiêu, một cổ xiết ân, cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết
Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn
Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi
Người xa càch như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được
Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuất một hiên nhà
Như sự thực không bao giờ thay đổi
Tình muôn thưở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm mầu
Tôi phủ phục dưới chân người-yếu-đuối
Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi, nắm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người-cứu-rỗi
Người vẫn thế vì yêu nên đắp đỗi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục dùm tôi một hồn đắm đuối
Ai cờ xí đi trong tình tôi vòi vọi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.
Một hồn sầu chấn ngự một non cao
Một vai xiêu, một cổ xiết ân, cừu
Một đầu nặng chất mang tình thảm thiết
Người vẫn thế gánh đời tôi thua thiệt
Mắt vẫn buồn như suốt dạo tôi đi
Tóc đương xanh nhưng lòng đã bạc nhiều
Chân bé nhỏ đi trong sầu bão lớn
Tôi hư hỏng với nửa đời lêu lổng
Nửa đời buồn như chiếc lá khuya bay
Những buổi chiều ngồi đợi nắng ăn tay
Người thơ dại biết đâu lòng tôi tức tưởi
Người xa càch như chưa hề gần gụi
Làm sao người hiểu được đớn đau tôi
Những ước mơ là ngục tối đời đời
Nhốt tham vọng không bao giờ đạt được
Như con nước đã chọn đời xuôi ngược
Người âm thầm trông đợi phút thăng hoa
Như bóng cây nép khuất một hiên nhà
Như sự thực không bao giờ thay đổi
Tình muôn thưở nên suốt đời vẫn mới
Môi đam mê nên vẫn nụ hôn đầu
Ngực thanh tân nên hơi thở nhiệm mầu
Tôi phủ phục dưới chân người-yếu-đuối
Tôi vẫn thế trở về đây thú tội
Tội yêu người hơn cả lúc ra đi
Và mai sau, tôi, nắm cỏ xanh rì
Xin bia mộ ghi tên người-cứu-rỗi
Người vẫn thế vì yêu nên đắp đỗi
Những hụt hao, lở sút ở đời tôi
Bên đắng cay nhục nhã ở lòng người
Ai mai phục dùm tôi một hồn đắm đuối
Ai cờ xí đi trong tình tôi vòi vọi
Cho tôi về theo nhã nhạc đêm nay.
(14-12-69)
Trần Hữu Dự @ 15:21 27/04/2009
Số lượt xem: 3259
Số lượt thích:
0 người
- Thơ Xuân Diệu (25/04/09)
- Thơ : Nhiều tác giả (04/04/09)
- Thơ Xuân Quỳnh (18/02/09)
- Thơ Vui (14/01/09)
Như môi ta lạnh xót một đêm nào
Như chim đi theo đường gió nghẹn ngào
Sương với lá trong lòng nhau quấn quít
Sông với núi không bao giờ cách biệt
Đêm với ngày sự thực chẳng chia tay
Những cánh rừng yên ngủ với heo may
Nhưng có phải trái tim nồng vẫn đập
Năm với tháng chia nhau mầm khốn nhục
Vui với buồn cũng một mặt gương soi
Ta vói đời cũng chỉ một ta thôi
Và em nữa vẫn là em tội nghiệp
Máu vẫn chảy nên tình còn oan nghiệt
Mưa vẫn đi nên sông sẽ quay về
Biển vẫn xanh nên sóng sẽ vỗ về
Em cứ ngủ dù ngày mai bão tố
Em cứ gửi hồn em trong cõi trú
Mộng sẽ về kịp lúc gió lay cây
Trăng sẽ về đúng lúc tóc em bay
Anh sẽ bảo cả đời anh bên nhỏ
Đêm vẫn nở những đóa quỳnh rực rỡ
Em cứ buồn trắng ngát cả đêm thâu
Khóc với cười cũng chẳng khác chi nhau
Và chúng chỉ cho thấy tình ta, thực
Ngực ngây ngát dậy hương lần thứ nhất
Trên vai thơm răng ngập xuống một lần
Trên môi non hồn hé nụ ân cần
Máu như chỉ kim khâu tình mãn kiếp
Ta đứng thẳng trong tình ta lẫm liệt
Núi chưa từng khuất phục gió mưa sa
Chim lìa đời còn dập cánh thiết tha
Ngựa vẫn chạy tận cùng hơi thở cuối
Em cứ hát những lời xanh bóng tối
Những lời thầm lả tả nỗi đau riêng
Lửa sẽ về trong hồn lạnh đêm nghiêm
Em sẽ thấy thời gian như dát bạc
Đời hung hiểm muốn tình ta tan tác
Nhưng sông thề với núi chẳng chia tay
Nhưng mưa thề với biển sẽ ra khơi
Cây với cỏ có bao giờ tạm biệt
Than với củi sống chung cùng một phút
Những tàn tro chẳng thể có hai đời
Như que diêm chỉ có một tiếng cười
Như ta chỉ có một đời tiêu phí
Em đắm đuối đến vô cùng ủy mị
Em đam mê như hơi thở vơi đầy
Như chiều vàng thích đứng trên ngọn cây
Như anh thích những đời mưa luống tuổi
Ta nín lặng sống cùng đau đớn, mới
Ttrong yêu thương ta chấp nhận cực hình
Khi vung gươm ta đón đợi đầu mình
Và khinh bỉ chung quanh bầy ác thú
Đời vốn thế con thò lò sấp ngửa
Bận tâm chi tình nghĩa thế gian này
Em chớ buồn kẻo tàn tạ thơ ngây
Kẻo đêm rụng thêm chùm đau đớn, cũ
Ôi tóc lạnh xuống môi thờ thẩn nhớ
Em vì ta héo úa một mùa hương
Em vì ta sớm bỏ một mùa son
Như sông sớm bỏ nguồn ra với biển
Tình sông bão sá gì hơn với thiệt
Đúng hay sai, ta uống chẳng phân trần
Nhục nhã ư? Ta uống chẳng ngại ngần
Hạnh phúc hiếm? Ta cùng nhau san sẻ
Em yêu dấu hết đời anh có lẽ
Không còn gì để gửi lại cho ai
Không còn gì để giữ cho ngày mai
Em lấy hết từ lâu đời sống đó
[Sưu tầm]
Đời Mãi Ở Phương Đông
(Du Tử Lê)
ta sẽ về tới chốn của thương yêu
nơi sương sa như sữa suốt buổi chiều
nơi mưa bụi xuống lòng nhau lấm tấm
Nơi đêm bước những bàn chân rất chậm
và dãy đèn xấu hổ sẽ quay đi
riêng hàng cây vẫn đứng đó lầm lì
khi anh bỗng hôn em (trời lu, sao tỏ)
Anh đã hứa em an lòng hỡi nhỏ
ta sẽ về tới chốn của riêng nhau
nơi nhục nhằn bị bỏ lại phía sau
nơi đau khổ không cách gì lấn tới
Nơi hạnh phúc ắp đầy trong mỗi túi
để lúc buồn em khẽ nhón, ăn chơi
để vô tình em có lỡ đánh rơi
thì cũng chẳng bao giờ vơi hết được
Nơi giờ khắc như kết thành bởi mật
sẽ tan dần trên đầu lưỡi tham lam
nơi hẹn hò (ôi chốn của trăm năm)
cõi để sống (sau một thời đã chết)
Em bình tĩnh dù gì khoan thảm thiết
trước hay sau ta cũng sẽ quay về
cây có khô cành lá có chia lìa
lòng-có-lạnh và hồn-xưa-có-tối
Đường có đổi căn nhà hoang sương khói
ta vẫn về như giữa một cơn mơ
ta vẫn về dù lúc tóc bạc phơ
chân run rẩy và mắt lòa chẳng thấy
Em đừng tủi bởi nếu cần khi ấy
ta dùng tay để tìm lấy thềm nhà
ta dùng môi để giữ lấy ngọt ngào
và những thứ mất đi từ thuở nhỏ
Ta sẽ thở bằng trầm hương của gió
lắng nghe xa chân thú bước mơ hồ
núi muôn năm còn ở đó thẫn thờ
rừng vẫn rộng tay mời ta trở lại
Đêm vẫn để dành ta muôn của cải
suối vẫn chờ nên suối chẳng đi xa
thông héo gầy bởi thông nhớ nhung ta
chim sẽ rủ nhau về đôi mắt biếc
Hoa vẫn nở ối vàng hồn-tưởng-tiếc
ngày vẫn xanh kỷ niệm sẽ lên mầm
chim sáo vui đem tình cũ về gần
ta ở đó tới khi thành cát bụi
Ta ở đó đời ta không có tuổi
em sẽ thành cánh bướm lúc mơ vui
em sẽ thành con dế lúc khuya nguôi
cất tiếng hát ... phân ưu tình ai dang dở
Những chiếc bàn trật khấc nỗi cô đơn
Em nên biết cuộc đời tôi đã hết
Có thương nhau lo hộ nhúm xương tàn.
Chỗ tôi ngồi: tên một tùy tinh
Quay thảm thiết quanh mặt trời: tháng chạp
Hạt mưa còn trong mắt một mai, chinh
.
Ai nhan sắc? - Cả cánh rừng dấy bão
Suối hư không! Người hát? - Giọng như chim
Tình không thật, giống biển môi mặc khải
Chiều tịnh tâm: tê, gắt mật ưu phiền
.
Ai nhan sắc? - Từng mũi kim xí gạt
Tiếp thu tôi. Tim lớn trọng như cây
Đêm không gió! Lấy gì cho lá vẫy
Em không qua! Muông thú phải xa bầy
.
Ai nhan sắc? - Để tôi về bối rối
Với chính mình: Tôi hỏi khẽ: -Vui không?
Tôi thấp thỏm. Tôi đìu hiu quá đỗi
Tôi lăng xăng, tìm kẻ trốn trong lòng
.
Ai nhan sắc? - Âm âm ngày khuất, lấp
Những con đường quên cất hộ mùi hương
em tan tác trên lưng mùa xám hối
Tôi áo, cơm! Thu, quén lửa, đêm, tàn
.
Ai nhan sắc? - Cầm trên tay Thánh Giá
Trả Giáo Đường câm lặng, tắt theo kinh
Đôi hàng ghế uy nghiêm chờ hối cải
Cửa tôi buồn. Bưng bít. Phúc Âm
.
Ai nhan sắc? - Như một lời chúc phúc
Giữa-chiều-em: quân dữ bỗng quy hàng
Tên ngoại giáo gửi xác, hồn lại Chúa
Đưa nhau đi: dựng một Giáng Sinh, nàng.
Bước Chậm Qua Đời



(Du Tử Lê)
Người đã thế ta còn chi tiếc nữa,
Tình còn chi mà ta phải điên cuồng.
Ta giận ta không thể lấy lại hồn,
Không thể chuộc lại tình đã hiến.
Không thể bỉ khinh người ta ca tụng,
Không thể bôi nhọ chính mặt ta hôn.
Tình ta đẹp nên suốt đời quý báu,
Hồn như trời nên biển rộng bao la,
Người có thể một phút giây bán rẻ,
Nhưng riêng ta lòng mãi mãi tôn thờ.
Trước bội bạc ta trở thành man dã,
Móng điên cuồng, nanh vuốt muốn giương ra
Thương cho ta không thể giết được người
Mà quay lại cào mặt ta rướm máu.
Ôi đau đớn đã nhận chìm ta xuống .
Như con chim ủ kín vết thương mình,
Lần cuối cùng ta nói với nhân gian,
Ta đắm đuối nên suốt đời ta khổ.
Ta vụng tính nên cuối cùng thua lỗ,
Đành trở về ngủ dưới mái hiên mưa.
Đành trở về cùng với hạt sương sa,
Dưới hiên lạnh thấy hồn ai co quắp.
Người cũng chỉ như trăm ngàn kẻ khác.
Sầu hai vai ta bước chậm qua đời!